MEDIA MANIPULATION

Khi AI làm phóng viên: Biến niềm tin thành dây chuyền sản xuất

KHÔNG MẬT
ANONYMOUS
28/4/2026
MEDIA MANIPULATION

Bạn sẽ ngày càng thấy nhiều kiểu tít bài thế này: một câu chuyện có tên tác giả rõ ràng, giọng văn tự tin, và một trích dẫn hay ho từ chuyên gia. Điểm khác biệt duy nhất là phóng viên đó không có thật.

Đó mới là sự thay đổi thực sự đằng sau những bài báo gần đây về The Wire của Acutus, một trang tin nhỏ bị cáo buộc hoạt động chủ yếu bằng AI. Điều đáng nói không phải là việc họ có thể dùng tự động hóa. Nhiều trang tin khác đã làm vậy rồi. Điều đáng nói là cách họ thực hiện: các tác nhân AI liên hệ với người thật, yêu cầu bình luận, rồi đóng gói kết quả như thể một tòa soạn bình thường đã làm việc đó.

Điểm mấu chốt rất đơn giản: khi chi phí sản xuất tin tức trông có vẻ đáng tin cậy giảm xuống gần bằng không, nguồn lực khan hiếm không còn là việc viết lách. Đó là niềm tin, và niềm tin có thể được sản xuất hàng loạt như nội dung.

Cuối tháng 4, Mashable tóm tắt một báo cáo từ Model Republic, một ấn phẩm liên quan đến The Midas Project, cho rằng Acutus vận hành một trang tin mà hầu hết các bài báo đều có vẻ do AI tạo ra và trang này không có thông tin về ban biên tập. Theo báo cáo đó, trang giới thiệu về chúng tôi mô tả một quy trình nghe có vẻ nhân văn và hợp tác, nhưng sản phẩm thực tế lại giống như văn bản tạo sinh quen thuộc: lan man, tự tin thái quá, đạo đức giả một cách kỳ lạ, và sợ hãi sự không chắc chắn.

Cáo buộc của Model Republic không chỉ dựa trên cảm tính. Họ dẫn chứng việc sử dụng công cụ phát hiện AI có tên Pangram, công cụ này được cho là đã gắn cờ phần lớn các bài báo là do AI viết hoàn toàn hoặc một phần. Các công cụ phát hiện có thể sai, và chúng không phải là bằng chứng. Nhưng chúng giống như một chiếc báo động khói hữu ích. Khi báo động kêu và trong nhà cũng có mùi gas, sự kết hợp đó rất đáng lưu tâm.

Báo cáo cũng chỉ ra một điều cụ thể hơn: mã nguồn công khai của trang web được cho là chứa các trường dữ liệu giống như bảng điều khiển để báo cáo tự động. Hãy tưởng tượng thông tin nền để AI sử dụng khi tạo câu hỏi, các câu hỏi gợi ý cho người phỏng vấn AI, và một quy trình xem xét biên tập tự động chỉ có con người tham gia ở một bước duy nhất. Thời gian xem xét trung bình được báo cáo là dưới một phút.

Chi tiết đó rất quan trọng vì nó tiết lộ sản phẩm thực sự. Sản phẩm không phải là tin tức. Sản phẩm là năng suất.

Một tòa soạn truyền thống có những điểm dừng tự nhiên. Biên tập viên tranh luận. Phóng viên trễ hạn. Nguồn tin im lặng. Luật sư từ chối. Ngay cả tin tức tệ cũng có sự cản trở. Khi quy trình làm việc trở thành một loạt câu lệnh và ô đánh dấu, sự cản trở không phải là ngẫu nhiên bị loại bỏ. Nó được thiết kế để loại bỏ.

Tiếp theo là bước đi khiến mọi người làm truyền thông và chính sách phải chú ý: việc liên hệ được cho là. Model Republic nói rằng họ đã có được một email gửi cho cố vấn pháp lý của Encode, một nhóm vận động chính sách, mời bình luận về một dự luật AI. Email được cho là của một phóng viên có tên, nhưng tìm kiếm trên mạng về phóng viên đó được cho là không đi đến đâu, và tin nhắn đến từ một địa chỉ email chung chung. Câu chuyện ở đây không phải là một email. Đó là chiến thuật.

Nếu bạn có thể tạo ra hàng chục nghìn tin nhắn liên hệ lịch sự, có vẻ chuyên nghiệp, bạn có thể thu thập trích dẫn ở quy mô công nghiệp. Bạn có thể tạo ra vẻ ngoài của việc đưa tin. Bạn cũng có thể làm kiệt sức những người cố gắng xác minh bạn.

Đây là lúc thao túng truyền thông không còn giống một trang trại troll mà giống một dây chuyền cung ứng.

Hãy để ý cách trình bày. Sứ mệnh của trang web, như Mashable trích dẫn, hứa hẹn chiều sâu, sự cân bằng, sự rõ ràng vượt ra ngoài tiêu đề. Cụm từ đó không ngẫu nhiên. Nó vay mượn thẩm mỹ của báo chí chậm và xây dựng sự đồng thuận. Nó báo hiệu sự trưởng thành. Nó nghe có vẻ đối lập với tuyên truyền.

Nhưng sản phẩm thực tế, như được mô tả trong các bài báo, lại nghiêng hẳn về ủng hộ AI và coi những người chỉ trích là vấn đề chính trị. Đây là chiêu bài phối hợp tường thuật kinh điển: sử dụng ngôn ngữ của quy trình trung lập trong khi vẫn thúc đẩy một hướng đi nhất quán.

Không ai cần phải nói rằng có một trung tâm chỉ huy bí mật. Bạn không cần một âm mưu để có sự phối hợp. Bạn chỉ cần một động lực chung và một bộ công cụ chung. Nếu một công ty AI muốn các quy định lỏng lẻo hơn, một môi trường truyền thông thân thiện sẽ giúp ích. Nếu một hệ sinh thái tư vấn chính trị muốn tạo ra những chia rẽ mới, chính sách AI là một thứ hấp dẫn. Nếu một văn phòng PR muốn có ảnh hưởng rẻ tiền, nội dung do AI tạo ra là một món hời.

Một lý do khiến câu chuyện này lan truyền nhanh chóng là sự liên quan đến OpenAI được ngụ ý trong báo cáo. Bài báo lưu ý rằng một giám đốc PR đã quảng bá trang web trên mạng xã hội, và công ty PR đó làm việc với một công ty tư vấn mà CEO của họ có liên hệ với một siêu PAC được cho là do chủ tịch OpenAI tài trợ. Bản thân báo cáo mô tả những liên kết đó là tình cờ.

Lưu ý đó rất quan trọng. Khả năng đọc hiểu truyền thông có nghĩa là bạn có thể suy nghĩ hai điều cùng lúc: các liên kết có thể có thật, và các liên kết có thể không có ý nghĩa gì. Rủi ro thao túng tồn tại trong cả hai trường hợp.

Bởi vì vấn đề sâu sắc hơn là sự bất đối xứng mới trong không gian công cộng.

Tuyên truyền cũ cần sự phân phối. Điều đó rất khó. Ai đó phải lên TV, mua quảng cáo, hoặc xây dựng một mạng lưới tài khoản. Ngày nay, phân phối rất rẻ. Bước tốn kém là tính hợp pháp. Một dấu tick xanh là một cách. Một trang web được thiết kế tốt với giọng điệu nghiêm túc là một cách khác. Một phóng viên giả mạo sử dụng ngôn ngữ tòa soạn thông thường là cách thứ ba.

The New Yorker gần đây đã đăng một bài viết dài về Sam Altman và cuộc khủng hoảng niềm tin nội bộ tại OpenAI trong giai đoạn kịch tính của ban giám đốc. Dù người đọc nghĩ gì về câu chuyện đó, điểm mấu chốt rất rõ ràng: niềm tin và sự tín nhiệm giờ đây là tài sản hàng đầu của các công ty AI. Họ cần các nhà quản lý tin tưởng họ, các đối tác tin tưởng họ, và công chúng tin tưởng họ đủ lâu để việc áp dụng trở nên không thể đảo ngược.

Vì vậy, một thế giới nơi các hệ thống AI có thể giả dạng làm báo chí không phải là một chương trình phụ. Đó là cơ sở hạ tầng.

Khán giả cảm thấy thế nào trong môi trường này? Đầu tiên là bối rối. Sau đó là mệt mỏi. Rồi đến sự hoài nghi rẻ tiền cho rằng mọi thứ đều giả dối. Vòng cung cảm xúc đó không phải là sản phẩm phụ. Nó là một đặc điểm. Khi mọi người từ bỏ việc xác minh, họ ngừng tranh cãi về sự thật và bắt đầu tranh cãi về các phe phái.

Và các phe phái thì dễ dàng điều khiển.

Ngoài ra còn có một tác hại âm thầm hơn. Các chuyên gia và nhà vận động đã phải phân bổ sự chú ý của họ. Khi các phóng viên giả xuất hiện trong hộp thư đến của họ, hành động an toàn nhất là không phản hồi. Điều đó có nghĩa là ít trích dẫn thực tế hơn, ít làm rõ thực tế hơn, và ít ánh sáng hơn vào các cuộc chiến chính sách diễn ra nhanh chóng. Tự động hóa không chỉ tạo ra tiếng ồn. Nó đánh cắp oxy.

Giải pháp không phải là một bài kiểm tra sự trong sạch, nơi mọi tòa soạn đều cấm các công cụ. Giải pháp là công khai và tạo ra sự cản trở.

Công khai có nghĩa là ghi nhãn rõ ràng, nhất quán khi AI được sử dụng để soạn thảo, phỏng vấn hoặc tổng hợp. Không giấu trên trang giới thiệu. Không nhét vào chân trang. Nó phải ở nơi mà niềm tin đang được yêu cầu: bên cạnh tên tác giả, bên cạnh email liên hệ, bên trong câu chuyện.

Sự cản trở có nghĩa là buộc chi phí danh tính trở lại hệ thống. Danh sách ban biên tập được xác minh. Quyền sở hữu biên tập rõ ràng. Con người thật chịu trách nhiệm về các bản sửa lỗi. Giới hạn tốc độ cho việc liên hệ. Nhật ký công khai cho việc phỏng vấn tự động, giống như một số cộng đồng nghiên cứu ghi lại kết quả mô hình.

Bởi vì nếu báo chí trở thành một chiếc mặt nạ mà bất kỳ ai cũng có thể in ra, thì công chúng không đọc tin tức. Công chúng đang đọc những gì người có đủ khả năng chi trả cho chiếc mặt nạ tốt nhất hôm nay.

Và ngày mai, những chiếc mặt nạ sẽ ngày càng tốt hơn.

KHÔNG MẬT