Perimeter “Dead Hand”: hệ thống phản công hạt nhân được thiết kế cho lúc không còn ai ra lệnh
Năm 1974, Liên Xô phê duyệt phát triển Perimeter, một hệ thống bán tự động để bảo đảm đòn trả đũa hạt nhân vẫn có thể được truyền đi sau khi trung tâm chỉ huy bị phá hủy. Báo chí phương Tây thường gọi nó là “Dead Hand”. Tên gọi này gợi ra một cỗ máy tự bấm nút tận thế, nhưng các mô tả công khai cho thấy cấu trúc thực tế phức tạp hơn: nó được đặt vào mạng chỉ huy để xử lý tình huống lãnh đạo và đường liên lạc không còn hoạt động.
⬛ CONFIDENTIAL nhat141210/data 8/21/2026 1 min read
Năm 1974, Liên Xô phê duyệt phát triển Perimeter, một hệ thống bán tự động để bảo đảm đòn trả đũa hạt nhân vẫn có thể được truyền đi sau khi trung tâm chỉ huy bị phá hủy. Báo chí phương Tây thường gọi nó là “Dead Hand”. Tên gọi này gợi ra một cỗ máy tự bấm nút tận thế, nhưng các mô tả công khai cho thấy cấu trúc thực tế phức tạp hơn: nó được đặt vào mạng chỉ huy để xử lý tình huống lãnh đạo và đường liên lạc không còn hoạt động.
Năm 1974, Liên Xô phê duyệt phát triển Perimeter, một hệ thống bán tự động để bảo đảm đòn trả đũa hạt nhân vẫn có thể được truyền đi sau khi trung tâm chỉ huy bị phá hủy. Báo chí phương Tây thường gọi nó là “Dead Hand”. Tên gọi này gợi ra một cỗ máy tự bấm nút tận thế, nhưng các mô tả công khai cho thấy cấu trúc thực tế phức tạp hơn: nó được đặt vào mạng chỉ huy để xử lý tình huống lãnh đạo và đường liên lạc không còn hoạt động.
Năm 1974, Liên Xô phê duyệt phát triển Perimeter, một hệ thống bán tự động để bảo đảm đòn trả đũa hạt nhân vẫn có thể được truyền đi sau khi trung tâm chỉ huy bị phá hủy. Báo chí phương Tây thường gọi nó là “Dead Hand”. Tên gọi này gợi ra một cỗ máy tự bấm nút tận thế, nhưng các mô tả công khai cho thấy cấu trúc thực tế phức tạp hơn: nó được đặt vào mạng chỉ huy để xử lý tình huống lãnh đạo và đường liên lạc không còn hoạt động.
Năm 1974, Liên Xô phê duyệt phát triển Perimeter, một hệ thống bán tự động để bảo đảm đòn trả đũa hạt nhân vẫn có thể được truyền đi sau khi trung tâm chỉ huy bị phá hủy. Báo chí phương Tây thường gọi nó là “Dead Hand”. Tên gọi này gợi ra một cỗ máy tự bấm nút tận thế, nhưng các mô tả công khai cho thấy cấu trúc thực tế phức tạp hơn: nó được đặt vào mạng chỉ huy để xử lý tình huống lãnh đạo và đường liên lạc không còn hoạt động.
Năm 1974, Liên Xô phê duyệt phát triển Perimeter, một hệ thống bán tự động để bảo đảm đòn trả đũa hạt nhân vẫn có thể được truyền đi sau khi trung tâm chỉ huy bị phá hủy. Báo chí phương Tây thường gọi nó là “Dead Hand”. Tên gọi này gợi ra một cỗ máy tự bấm nút tận thế, nhưng các mô tả công khai cho thấy cấu trúc thực tế phức tạp hơn: nó được đặt vào mạng chỉ huy để xử lý tình huống lãnh đạo và đường liên lạc không còn hoạt động.